Cách trả thù người mình ghét

HHT - “Tác dụng của việc trả thù đối với xúc cảm của họ cũng như thể như chức năng của nước muối đối với cơn khát thôi”.

Một tín đồ nói đùa rằng bà chẳng lúc nào giữ sự khó tính mà lên nệm đi ngủ. Thay do thế, bà vẫn thức và… lên kế hoạch trả thù.

Bạn đang xem: Cách trả thù người mình ghét

Cũng gồm một câu chuyện kể rằng, một đội nhân viên công ty nọ thuê một cậu bé bỏng hàng ngày đem thức ăn uống trưa trường đoản cú tiệm ăn sát đó đến mang đến họ. Nhóm nhân viên cấp dưới này yêu thích xả stress bằng cách trêu chọc cậu bé, đôi khi khiến cậu phát bực lên, chẳng hạn như giấu thiết bị của cậu, vứt kẹo cao su thiên nhiên vào trong giày cậu, hoặc không nên cậu làm thêm những bài toán rất ngớ ngẩn.

Dần dần, cậu nhỏ bé tỏ ra rất bình tĩnh mỗi khi bị chơi xỏ. Cậu không hề tức tối một 1 chút nào nữa. Sau 1 thời gian, nhóm nhân viên kia cho rằng mình đã có tác dụng hơi thừa mức, nên gặp gỡ cậu bé xíu để xin lỗi cùng nói rằng đã không bao giờ chơi khăm cậu nữa.

Cậu bé nhỏ đáp lại bằng giọng vui vẻ: "Các cô chú không nghịch khăm con cháu nữa, còn cháu cũng biến thành không nhổ bong bóng vào phần súp của các cô chú nữa".

Cậu bé đã có một màn trả thù thật kinh gớm.

Xem thêm:

*

Nhưng đối với đa số chúng ta, vấn đề trả thù thường xuyên trở yêu cầu đắng chát thay vì ngọt ngào. Với nó chẳng lúc nào đem lại cảm giác hài lòng cả. Một công ty văn đã viết: "Chúng ta tưởng rằng trả thù sẽ khiến mình cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng tác dụng của sự trả thù đối với cảm hứng cũng không hơn gì tính năng của nước muối đối với cơn khát đâu".

Và đó là sự thật. Mong muốn gây tổn hại và khổ sở sẽ còn tồn tại rất rất lâu sau lúc 1 người đã thỏa hiệp với mong muốn "trả đũa" người khác. Những cảm giác cay đắng thường xuyên chỉ được làm dịu bởi vì sự yêu thương thương và thấu hiểu, rộng là bằng cách trả thù.

Tôi từng đọc câu chuyện có thật về một tình bạn lạ lùng. Bà Mary Johnson đang mất con trai của mình vào năm 1993, khi cậu tham gia vào trong 1 vụ đại chiến với Oshea Israel- lúc đó cũng chỉ là một trong những thiếu niên - tại một trong những buổi tiệc, cùng bị Oshea bắn. Với quá nhiều câu hỏi còn chưa xuất hiện lời đáp, nhiều năm sau đó, bà Johnson cho tới thăm Oshea trong tù. Sau lần gặp mặt gỡ đầu tiên, bà Johnson đề cập lại: "Tôi bắt đầu cảm thấy sự vận động ở cẳng bàn chân mình, đôi chân mình, khắp cơ thể mình. Khi vấn đề đó thoát thoát khỏi tôi, tôi lập tức biết rằng mọi khó tính và thù ân oán tôi giữ trong tâm địa mình suốt 12 năm qua đã mất rồi". Bà nói cùng với Oshea: "Tôi đã thực sự tha thứ đến cậu". Sau khoản thời gian Oshea ra tù, anh ta với bà Johnson sống cạnh bên nhau, và bà Johnson thậm chí còn gọi Israel là bé trai.

*

"Tôi rất mến mộ và biết ơn bà ấy vì lòng dũng mãnh đủ to để tha thứ mang lại tôi, và đủ bự để thực hiện sự tha sản phẩm đó" -Israel nói với 1 tờ báo - "Việc này hệ trọng tôi luôn luôn đi đúng đường, luôn làm đều việc xuất sắc trong suốt những năm sau này".

Từ rộng 400 năm trước, nhà thơ bạn Anh George Herbert đang nói: "Tha thứ với sống thật tốt đó là cách trả thù tốt nhất". Đó là một trong những lời răn dạy đúng, quan trọng khi chúng ta bị cám dỗ phải "trả đũa" ai đó.