Đại boss, tôi thích anh sao?

Chương 10Cạch, cạch, cạch.Nhân viên chống tài vụ vẫn như phần nhiều ngày cơ mà tiếp tục các bước nhàm chán-đánh máy.Châu Khả Mi tuy vậy tay đánh máy nhưng trọng điểm trí đã gấp rút mà tránh khỏi các bước rồi.Những gì tuy vậy Linh nói ngày hôm qua kể cũng đều có lí, nhưng lúc này mình phải làm thế nào đây?Khả ngươi cứ để cho đầu óc phiêu du mà không biết tôi đã đánh ltinh tinh vào văn bản.-Trời ơi, Khả Mi, cỗ cô thấy tôi gặp gỡ chuyện như đợt trước mà không cảm thấy run sợ sao?! Cô tấn công dư một con số không vào rồi kìa!-Kỉ Tâm thiên nhiên đập đập liền cấp tốc chóng khiến cho tâm hồn treo ngược cành lá của cô quay trở lại vị trí.-Ờ, cảm ơn cô!-Thất thần trả lời, Khả mày lại tiếp tục nghĩ vớ vẩn.-Trời ơi, cô lại nhập sai dữ liệu rồi kìa!-Lần này không thể kiêng dè mà la hét lên, mọi fan liền hàng loạt mà quay trở về nhìn Khả Mi.Thấy vậy, cô trưởng nhóm nhanh lẹ gắt gỏng:-Châu Khả Mi, cô đừng tất cả nghĩ là có quản trị làm bạn chống lưng thì muốn làm những gì thì có tác dụng nhá! Tôi tin ngài ấy là một trong người công bốn phân minh!-Nghe thấy trưởng đội nói vậy, Khả Mi lập cập mà xua tay rối rít, giải thích rồi lại siêng tâm làm cho việc.Haiz, tình thật là cô đâu muốn như thế đâu a! lý do mọi bạn cứ không chịu đựng tin gắng chứ?! tuy nhiên mà suy nghĩ lại về tối qua song Linh nói cũng không sai!Đầu của Khả mày như một bộ máy thời gian quay về thời điểm về tối hôm qua…-Cái gì?! Cậu chào bán thân?!-Song Linh trợn hỏa lên lúc nghe Khả mi kể toàn thể sự việc.Trời ơi, các bạn tôi còn có thể ngốc hơn được không?!-Biết sao được, tôi cũng hết cách rồi! Vả lại lời anh ta nói cũng tương đối có lí!-Cô bi hùng rầu nói.-Châu Khả Mi!!!-Bạn mình tự nhiên hét toáng lên khiến cho Khả mày sợ thất đảm kinh hồn hết vía, cô lập cập mặt tái mét mà lại nhìn bạn lộ khuôn mẫu là bà la sát chính hiệu.-Mình nhớ như in những lần bị bầy con trai trêu chọc bao gồm cậu luôn là bạn giải thoát và dạy cho cái đó nó một bài bác học.Lúc đó, bản thân thật sự rất ưa thích cậu, cảm thấy cậu là một trong nữ nhi đối với bọn ông không sợ hãi, gan dạ, vả lại cũng rất thông minh…-Cậu có tác dụng mình hổ thẹn quá!-Khả mày ngờ nghệch mỉm cười cười, mắc cỡ ngùng nhưng gãi đầu.-Bây giờ vì sao trước mặt anh ta cậu lại như thế?! Châu Khả Mi, cậu bị anh ta tẩy não rồi! những lần ở trước khía cạnh anh ta dù là quá khứ hay bây giờ cậu phần nhiều xuẩn đần độn như thế! Cậu thiết yếu ngu rộng được nữa sao?!Thấy bạn chửi rủa, Khả mi tức lộn ruột mà mau lẹ phản bác.-Vậy cậu trả tiền nhá!-Không trả được bây chừ thì trả dần dần! Anh ta đâu tất cả bắt cậu trả tức thì đâu gồm đúng không?Khả mi ngơ ngơ.-.--Mình nói cậu nghe, cậu dù gì cũng là phụ nữ, trường hợp như buôn bán thân mang lại anh ta cũng băn khoăn sớm muộn sẽ có được chuyện gì xảy ra, còn không kể trong tương lai dù hai người không hề liên quan đến nhau nữa thì phần thiệt cũng ở trong về cậu.Cậu tính ở vậy cho già sao?Khả Mi ban đầu thất sắc, nhanh lẹ dùng ánh nhìn sùng kính nhưng mà nhìn các bạn mình, hiện nay cô bạn không không giống gì ánh nắng của Đảng vẫn khai sáng cho mẫu tôi đầy mụ mị của Khả Mi.Đúng vậy, mình không thể thuận lợi như vậy! cho dù gì ba mẹ cũng tốn không ít cám gạo mà lại nuôi dạy mình! cũng chính vì vậy, phiên bản thân mình cần yếu chỉ quý giá hai tỷ được!!! Đúng thế!Châu Khả mày hừng hực khí vậy mà nêu cao khẩu hiệu”chiến đấu không còn mình vày giá trị của phiên bản thân”, tuy nhiên Linh chỉ ở kề bên mà nghêu ngán lắc đầu.Và dĩ nhiên đó chỉ là chỉ là chuyện của ngày hôm qua, cái chủ yếu là bây giờ thật sự cô không có can đảm.Châu Khả Mi, mày không có gì cần sợ! Chẳng đề xuất chỉ là đòi lại vô tư cho chính bản thân thôi sao? Vả lại tập đoàn cũng lấy tiêu chí dân chủ mà chỉ đạo mà! nhưng lại cứ nghĩ về đến bộ mặt khủng ba của quái thú đại nhân thì…Khả mi thất thần cơ mà ngồi lì trong công ty vệ sinh, cho lúc định thần thì lại sở hữu tiếng nói vang ở mặt ngoài.-Này, những cô có biết Châu Khả mi ở bộ phận tài vụ không?- Người thanh nữ đó đánh lại phấn đã phai trên đụn má, câu hỏi vừa vang lên đã lập cập được mọi fan hưởng ứng kịch liệt a.-Trời, con bé dại đó hiện thời cả tập đoàn ai mà không nghe biết nó cùng với biệt danh gái đào mỏ chứ!-Tôi nghĩ loại mèo mả con gà đồng như nó rốt cục cũng chẳng ra gì!-Đúng rồi đấy!-Tôi nói mang lại mấy cô nghe, trong lúc thao tác con nhỏ đó chảnh lắm! Lúc nào cũng cái điệu cỗ thất thần mà làm việc, muốn chứng minh cái gì trên đây chứ? -Tôi nghĩ ước ao mọi tín đồ biết bản thân là nhân tình của quản trị đây!Tiếng buôn chuyện còn tiếp diễn một hồi lâu dẫu vậy thật ra Khả Mi đã sớm không hề dũng khí để nghe nữa rồi.Bất giác nước đôi mắt chảy xuống hai bên gò mà lại cô.Tại sao không có bất kì ai tin tôi cơ chứ? tại sao lại nói tôi như vậy? Gái đào mỏ sao? Hừ, mấy người biết gì mà lại nói cơ chứ?-Hu hu hu hu…-Không kìm nén được nhưng mà cô bất giác khóc, bây giờ không cần phải để ý đến gì hết, c6 phải hiểu rõ mọi chuyện.Khả Mi lau nước mắt, hừng hực khí vậy như songoku cấp độ bốn nhưng mà lao lên tầng 22 dưới ánh nhìn sững sờ cũng giống như dè bỉu của phần lớn người.…Châu Khả Mi, can đảm lên! độc nhất định yêu cầu đòi lại được công bằng! mi đã chịu quá đầy đủ rồi!!!-Cô Châu, có chuyện gì sao?-Đang lúc Khả mi xốc lại lòng tin thì cô thư kí Nghi Phương chần chờ từ đâu ra, lịch lãm hỏi.-Tôi …tôi muốn gặp mặt chủ …tịch!-Mấy giây trước còn hừng hực khí vậy mấy giây sau đã nhanh chóng bị tinh thần đó hù cho không hề vía rồi.Phải chăng đó thiết yếu là”một mặt là khát vọng cùng một bên là sự thật phũ phàng”mà lúc xưa cô giáo thường giảng? nghĩa là cô rơi vào bi kịch rồi sao?!-Chủ tịch sao? Cô chờ tôi một tí!-Nói đoạn cô thư kí mau lẹ gọi vào chống đại boss, Khả Mi hình trạng thì mỉm cười cười vắt nhưng trong thâm tâm thầm nguyện cầu cho lão đại ngàn vạn lần đừng tiếp cô.Cô mong muốn về cỗ phận! Cô hối hận rồi a!Dù choc cô tất cả cầu nguyện hằng trăm lần thì phũ phàng vẫn là phũ phàng, tang thương vẫn là tang thương.-Chủ tịch đến cô vào rồi đấy!-Kèm theo một nụ cười vô cùng siêng nghiệp.Cô thư kí, cứu vớt tôi!!!Thế là Khả mày trong tứ thế hết hồn hết vía mà lao vào xào huyệt của lão đại.Châu Khả Mi, đang đâm lao thì bắt buộc theo lao! cố định phải khiến cho ra lẽ!-Có chuyện gì sao?-Giọng nói lạnh giá thường ngày vang lên, Khả Mi không rét cơ mà run.-Tôi …tôi…-Cảm thấy thư thả thì tôi hoàn toàn có thể cho cô có tác dụng thêm!-Nghe thấy câu nói đó cô mau lẹ phản ứng quyết liệt. Cô cũng không phải loại đần độn độn đâu nha!-Tôi …tôi không thể chào bán thân cho quản trị được!-Phù, may quá! sau cuối cũng thổ lộ được!-Được!Ế, dễ dàng vậy sao?Vì quá đơn giản và dễ dàng mà Khả ngươi sinh ra cảm giác bất an, và lập cập sau đó cô dường như không dự cảm sai.-Theo như những gì sẽ nói, cô Châu bồi thường cho tôi!-Chủ tịch, mẫu đó … anh cũng ko bắt tôi trả ngay …nên tôi đã chưa giao dịch thanh toán ngay bây giờ!-…-Lão đại trầm ngâm nhìn khiến cho cô nhanh chóng cảm thấy ngột ngạt.-Jason, mau phân tích và lý giải cho cô Châu nghe đi!-Một người đàn ông trung bình từ ba mươi nhanh lẹ bước mang lại trước khía cạnh cô, từ đầu đến chân toàn color đen, khiến cho căn phòng đã lạnh mát nay còn lạnh buốt hơn.Ách, lão đại, anh thật biết tuyển bạn nha!Không để Khả Mi quan tâm đến lung tung, người đàn ông đó lập cập cất tiếng:-Cô Châu, số tiền cô nợ quản trị là nhì tỷ đúng không?Khả Mi trang nghiêm gật đầu.-Vậy tức là nếu cô muốn giao dịch thanh toán thì với mức lương thông thường thì cô cần mất nhì mươi mốt năm không ăn, không uống, không tiêu pha hay chi ra một đồng xu nào để xong xuôi khoản nợ.Nhưng giả dụ cô tăng ca có nghĩa là một ngày làm cho 13h thì chi phí lương của cô ý sẽ là mười triệu mang lại mười nhì triệu, tức thị cô đã mất mười bảy năm ko ăn, không uống, không tiêu phí để kết thúc khoản nợ!-Được rồi!-Lão đại giơ tay ý bảo ngừng, sau đó nhìn động tĩnh của Khả Mi.Hai mươi mốt, giả dụ tăng ca chỉ mất mười bảy năm thôi sao?! Trời ơi, mình rất có thể làm được!Nghĩ như thế, cô liền hồ nước hởi trả lời lão đại:-Tôi đang trả tiền mang đến chủ tịch!-Cô Châu, có lẽ tôi cần đích thân giảng giải cho cô lần nữa rồi!-…-Cô sẽ nghe Jason nói, có nghĩa là nếu ước ao trả hết nợ buổi tối thiểu cô đề nghị mất mười bảy năm không ăn, không uống và đương nhiên không bỏ ra tiêu bất kể khoản gì…-Tôi biết!-Cô Châu, cô nghỉ ngơi trọ sao?Khả mi ngơ ngác gât đầu.-Cô tính trong mười bảy năm ko trả tiền công ty trọ sao?-…-Mười bảy năm không ăn, ko uống?-Cái đó…-Tôi nghĩ về cô còn chưa kịp trả hết số nợ đã gấp rút đi chạm chán Diêm vương vãi điểm danh rồi!-…-Cô thất sắc, quản trị nói cũng khá có lí a!-Thôi được rồi! ví như cô không muốn thì tôi cũng không ép, cửa ra đằng kia!-A, nhà tịch, tôi đồng ý! Tôi đồng ý mà! Tôi sẽ vẫn kí!-Khả ngươi cuống cuồng chộp đem tay lão đại.Khả Mi, cả đời mi đừng mong muốn có tương lai!-Tay!-Lão đại thờ ơ ra lệnh, cô liền kinh hãi nhưng nhìn cái móng heo của mình.-Nếu do đó thì cô rất có thể về thao tác được rồi!Chủ tịch, anh cấp thiết cho tôi trả nhiều năm được sao?-Thời gian thì vô hạn tuy thế tuổi tác của tớ lại hữu hạn, tôi cũng cần phải cưới vợ, mà dòng nhẫn đó đó là đồ gia truyền công ty tôi.Cô Châu tính không phụ trách này sao?Ây da, lại bị giáo huấn!Khả ngươi uể oải cách ra mà lại chân không kịp đặt ra khỏi cửa ngõ thì lão đại ngay tắp lự nói:-Cô Châu, câu hỏi cô buôn bán thân thì cái đó là tôi cần sự tự do thoải mái của cô, còn danh từ vợ chưa cưới hôm trước tôi nói cô đừng để ý nhiều.Không nên quan tâm đến quá nhiều, còn nếu không vốn chất xám đã ít trong đầu cô đang càng không nhiều thêm đấy!Lão đại nói thế thành công khiến cho Khả Mi chết đứng, mà dường như ngài ấy còn chửi cô dở người nữa tất cả đúng không?