Vụ việc "người đàn ông 7 năm ôm xác vợ":sự thật chưa hẳn như những lời đồn thổi

Chuyện ông Vân "khùng" đào xác vk lên rồi ngủ chung đã từng làm rúng cồn dư luận trong thời hạn dài. Chính quyền địa phương đã yêu cầu, chuyên chở ông Vân trả thi thể về phần chiêu mộ nhưng “dị nhân” này vẫn khẳng định: "Suốt 13 trong năm này tôi vẫn ôm bức tượng phật có hài cốt của vợ để ngủ"?!


Trò chuyệnvà... Trang điểm cho tượng vợ mỗi ngày

Có lẽ từ lâu, chuyện ông Lê Vân (62 tuổi, trú thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam)đào xác vợ bỏ vào bức tượng thạch cao để ôm ngủ đã không thể lạ với người dân xứ Quảng.

Bạn đang xem: Vụ việc "người đàn ông 7 năm ôm xác vợ":sự thật chưa hẳn như những lời đồn thổi

Tuynhiên, đến tận bây giờ, việc có hay không hài cốt của người phụ nữ trong bứctượng cơ mà hằng ngày ông Vân ôm ngủ vẫn là một điều khá túng ẩn.

Nguyên cớ gì một người hiền lành, khỏe mạnh và không tồn tại tiền sử về thần khiếp nhưng lại gồm hành động kỳ lạ như vậy? Xác của người vợ đã được chôn cất lại đàng hoàng hay vẫn còn trong bức tượng bằng thạch cao? Những câu hỏi ấy cứ tạo động lực thúc đẩy sự tò mò, khiến công ty chúng tôi một lần nữa về lại xã nghèo để kiếm tìm kiếm lời giải đáp.


*

"Dị nhân" xứ Quảng mặt cạnh bức tượng vợ làm cho rúng động dư luận trong suốt thời gian dài


*

Căn đơn vị của ông Vân nằm nép mình khiêm tốn mặt ngã bố Cây Cốc, thị trấn Hà Lam.


Lúc chúng tôi đến, ông Vân đang cặm cụi sản xuất hương để kịp mai đi bán. Mặc dù đã bước qua tuổi 60, khuôn mặt xuất hiện nhiều vết nhăn nheo, làn tóc lốm đốm bạc, thế nhưng ông Vân vẫn giữ được kiểu cách điềm tĩnh và tất cả chút gì đó rất "bí ẩn".

Rót ly nước chè xanh mời khách, ông Vân không hề úp mở chuyện suốt 13 năm qua mình vẫn ngủ bên xác vợ. Thấy công ty chúng tôi tỏ vẻ nghi ngờ, ông Vân dẫn cửa hàng chúng tôi vào căn buồng tối om vùng sau phòng khách. Vun bức mành cũ kỹ, bức tượng một người phụ nữ mặc bộ quần áo đang nằm ngay lập tức ngắn trên chiếc giường dần hiện ra trong ánh điện lập lòe…


*

Ông Vân khẳng định bên phía trong bức tượng bằng thạch cao này có chứa hài cốt của vợ mình.


Thoáng giật mình, tôi bước lùi về phía sau, ông Vân cầm tay kéo tôi vào trong phòng rồi đến ngồi mặt cạnh bức tượng, nói: "Suốt mười mấy năm nay, bà ấy vẫn nằm bên trên chiếc giường này, tối nào tôi cũng ôm bà ấy ngủ cả. Không người nào ngăn phương pháp được cửa hàng chúng tôi hết…".


*

Thấy tôi thắc mắc lúc bức tượng cũng… sơn móng tay, rít một hơi thuốc lá thật dài, ông Vân cười khà khà, nói tiếp: "Người sống thế nào thì người chết cũng phải rứa, cũng phải tắm rửa và chũm quần áo, nhưng không phải ngày một, thường tuần lễ tôi có tác dụng một lần thôi. Hồi còn sống, bà ấy rất thích hợp sơn móng tay, phải thỉnh thoảng tôi lại sơn móng tay mang đến "bà ấy" vui…".


Được biết, hiện ông Vân đang sống phổ biến với hai người nhỏ và một đứa cháu ngoại. Với nghề có tác dụng hương gia truyền, mức độ vừa phải mỗi tuần một lần, ông Vân lại chạy xe cộ ra Đà Nẵng, Tam Kỳ, Hội An để bán. Đặc biệt, cứ mỗi lần đi chợ, ông thường ghẹ vào các tiệm bán hàng mỹ phẩm thiết lập son phấn giành riêng cho phụ nữ.

Xem thêm:

"Thấy tôi hay cài son phấn đề nghị mấy bà ở chợ cứ tưởng tôi thiết lập cho nhỏ gái, chứ tất cả ai biết tôi download để "trang điểm" mang lại tượng vợ đâu. Hồi còn sống bà ấy thích trang điểm lắm, nên giờ mấy chục năm nay tôi vẫn làm cầm cố việc này mang đến bà ấy…".Nói rồi, ông Vân mở chiếc thùng bằng tôn đặt ở đầu giường ra, lấy cuốn album ảnh đưa mang lại tôi xem và say sưa kể về chuyện tình của bản thân với người vợ vượt cố.


*

Hơn 10 năm qua, hằng đêm ông Vân vẫn ôm bức tượng cơ mà theo ông bên phía trong là thi hài của vợ mình để ngủ.


"Hồi còn trẻ bả nghịch ngợm kinh lắm, cứ mỗi lần tôi đi phân phối cà rem qua nhà, là bà ấy lại chạy ra cài cà rem của tôi nhưng thời gian nào cũng cầm theo một nắm muối, lợi dụng thời điểm tôi sơ ý là bả liền bỏ muối vào thùng cà rem của tôi đến mau tan. Mãi đến sau này, tôi mới "bắt quả tang" được và bắt đền thì bà ấy lại tủm tỉm bảo không có tiền, ưa thích thì bà ấy đền luôn cái thân cho tôi…", ông Vân mỉm cười, rồi kê lại chiếc gối mang lại tượng vợ.

Thế rồi, sau những lần gặp gỡ ấy, ông Vân đã với lòngđể ý cô làng nữ xinh đẹp thuộc xóm. Năm 1975, sau khoản thời gian đi quân dịch về, đượcsự mai mối của gia đình, ông Vân và bà Phạm Thị sang trọng (SN 1950) nên duyên vợchồng. Hạnh phúc càng được nhân lên lúc 7 đứa con lần lượt ra đời. Cuộc sốngtuy bao gồm bộn bề, vất vả nhưng tương đối ấm áp và luôn luôn đầy ắp tiếng cười.

Chịu tiếng tâm thần, dọa tự tử để được ở mặt xác vợ?!

Cho đến một ngàyđầu mon 2/2003, trong những lúc ông Vân đang làm thuê ở Gia Lai thì nhận tin bàSang đột ngột qua đời bởi vì bạo bệnh. Tứctốc bắt xe về quê, ông Vân chỉ kịp quan sát mặt vợ trong vài phút trước khi đưa thihài xuống phần mộ. Kể từ đó, đêm như thế nào ở khu nghĩa trang thị trấn Hà Lam cũngxuất hiện bóng dáng một người đàn ông ngồi thẫn thờ mặt đống lửa cạnh phần mộmới đắp.


Ông Vân "khoe" bức ảnh chụp mình bên thi hài vợ vào bức tượng bằng thạch cao


"Sợ bà ấy buồn đề nghị tôi đã đào một đường hầm vào sâu huyệt mộ để ngủ cùng bà ấy nhưng sau đó bị mấy đứa con phát hiện cần chúng nó ngăn cản, cấm đoán tôi xuống ngủ với bả nữa", ông Vân kể với giọng chậm rãi, nghe như pha một ít liêu trai.

Bị mọi người ngăn cấm, ông Vân trăn trở nghĩ biện pháp để vợ chồng được sớmtối có nhau. Và rồi, ông đi đến một ý định "điênrồ", một đêm mưa giữa 11/2004, ông âm thầm vác cuốc xẻng ra nghĩađịa đào bộ hài cốt của vợ lên rồi gói trong một bao vải và giấu vào một bụicây gần khu mộ.


Cháu gái nhỏ của ông Vân hằng ngày vẫn vô tư chơi đùa mặt bức tượng của bà ngoại


Kể từlúc khai quật mộ vợ, đêm như thế nào nằm ngủ ông Vân cũng vắt tay lên trán suy nghĩ tìmcách đưa vợ về nhà… mang đến ấm. Thế rồi, ôngđã túng mật đắp một pho tượng bằng thạch cao với xi măng tất cả vóc dáng vẻ giống nhưngười vợ vượt cố của mình. Ko chỉ vậy, ông còn mua thêm áo quần, tô son phấn,sơn móng tay, chân cho hình nhân vô tri ấy.

Saukhi làm chấm dứt bức tượng, ông Vân bỏ hài cốt của vợ vào phía bên trong và với về nhàđặt lên chiếc giường nhưng mà ôngvà cậu nhỏ út thường nằm. Sáng sủa hôm sau, khivừa thức dậy, những con ông đã phải một phen khiếp vía lúc thấy một hìnhnhân trắng toát, khuôn mặt lòe loẹt son phấn đang nằm cạnh cha mình. Tuynhiên, thời điểm này, những con ông Vân tưởng docha đau buồn quá nên mới tạc tượng để đỡ nhớ mẹ.


Ông Vân còn mang đến biết, sẽ đúc thêm một bức tượng cho mình để sau này chết được nằm mặt cạnh vợ


Về sau, lúc lênthăm mộ mẹ, những con ông Vân hoảng hồn khi thấy phần mộ của bà quý phái bị đào bớivà phía bên trong quan tài chỉ còn lại chiếc chăn mục rữa. Biết ko thể giấu đượcnữa, ông Vân đành thừa nhận việc làm hãi hùng của mình.

Ngay sau đó, chínhquyền, gia đình cùng bà nhỏ hàng thôn đã sử dụng đủ giải pháp để bắt ông đưa tử thi vợmình đi táng nhưng ông nhất quyết không chịu. Ông còn đòi từ mặt con và dọa tự tử nếu cấm đoán mình được ởbên "vợ"… Sau thời gian thuyết phục đủ đường nhưng bất lực, các con ôngVân cũng đành "bó tay", mặc kệ. Còn người dân địa phương thì dường như cũngđã quen dần với "quên" luôn cả việc phản đối.


Ông Vân sẵn sàng dựng bức tượng có chứa hài cốt của vợ mình đứng lên cho công ty chúng tôi chụp hình để chứng tỏ việc này hoàn toàn có thật...


Bây giờ, câu chuyện về ôngVân "khùng" ôm xác vợ không còn ồn ào như những năm trước. Mặc dù nhiên, kể từ ngày rước vợ từ âm phủ về, chẳngai dám lai vãng đến gần căn nhà của ông Vân nữa.

"Nhiều ngườiquan niệm người chết phải chôn cất để cực kỳ thoát nhưng tôi thì lại nghĩ khác. Họnói tôi bịtâm thầnnhưng tôi ko bận tâm, miễn sao bà ấyđược ở đơn vị với phụ vương con tôi mang lại ấm, chứ để bà ấy một mình ngoại trừ nghĩa địa, tôi sợbà ấy cô đơn lắm…", ông Vân vừa nói, vừa cẩn thận sửa lại nếp áo mang đến bức tượng.