NHỮNG BÍ ẨN CỦA CUỘC ĐỜI

Thật là 1 trong điều lý thú mà biết rằng năng khiếu sở trường Thần Nhãn có thể giúp cho ta làm được số đông điều phi thường.

Bạn đang xem: Những bí ẩn của cuộc đời

Tuy vậy càng lý thú hơn thế nữa khi ta theo thông tin được biết rằng vào thời đại này còn có một người đã dùng năng khiếu Thần Nhãn một phương pháp hữu ích trên địa phân tử sưu tầm tương tự như trên phương diện thực tế. Fan ấy là ông Edgar Cayce. Người ta hotline ông Cayce* trong những năm sau cuối của đời ông, là “Con người phi thường ở Virginia Beach.” Đó là một trong những danh hiệu phỉnh lừa, vì tuy rằng có hàng ngàn người đã có ông trị khỏi bịnh giữa những điều khiếu nại thật là kỳ lạ lùng, mà lại ông ko phải là 1 người làm cho “phép lạ”, hiểu theo chân thành và ý nghĩa thông thường của chữ này. Không còn có chuyện đặt bàn tay truyền điện, hay tạo nên bịnh nhân quăng nạng gỗ sau khi đã sờ vơi vào manh áo của y. Hồ hết sự “nhiệm mầu” của ông Cayce chỉ là sự việc khám đúng căn bịnh, nhưng thường là trong lúc bịnh nhân ở bí quyết xa ông mang đến hằng nghìn cây số! ngoài ra, năng khiếu sở trường Thần Nhãn của ông chỉ hoàn toàn khai mở trong giấc mộng thôi miên, đó là một trong những điều xứng danh sự chú ý của phần đông nhà trị bịnh theo khoa trung ương lý, hay sử dụng giấc ngủ thôi miên để chữa trị bịnh hoặc làm phương tiện đi lại sưu trung bình về cõi tâm thức của con người, trong những thí dụ đáng chú ý nhất về phong thái sử dụng Thần Nhãn của ông Cayce là trong trường đúng theo sau đây: Một cô gái ở Selma, thuộc đái bang Alabama, Hoa Kỳ, thình lình bị mất trí và được đem vào một nhà yêu quý điên. Tín đồ anh cô ta gớm hoảng, bèn dựa vào cậy ông Cayce giúp đỡ. Ông Cayce bèn nằm trên giường, thở vài tương đối dài với sâu, đoạn ông ngủ thiếp đi. Kế đó, ông chịu sự dẫn dụ thôi miên của một fan bảo ông quan sát vào thân xác của người thiếu nữ và thăm khám bịnh mang lại cô ấy. Sau một cơ hội im lặng, ông Cayce bắt đầu nói, cũng như bất kể mọi người nằm vào giấc thôi miên khi chúng ta được lịnh truyền của tín đồ dẫn dụ. Tuy nhiên, bao gồm điều không giống hơn những người dân thường, là ông Cayce bắt đầu diễn tả tình trạng thể hóa học của fan bịnh, bên cạnh đó cặp đôi mắt ông có quang con đường X. Ông cho thấy rằng người con gái ấy có một chiếc răng cấm mọc ngược và cấn lên một con đường gân thông lên cỗ óc. Ông bảo buộc phải nhổ dòng răng ấy để cho đường gân kia được giải hòa khỏi động lên đến mức óc, với đem bịnh nhân quay lại trạng thái bình thường. Theo sự chỉ dẫn của ông Cayce, người ta bắt đầu xem vào miệng thiếu nữ thì thấy có một cái răng cấm mọc ngược. Sau khoản thời gian được đem lại cho một vị nha sĩ nhổ răng thì cô gái liền không còn bịnh điên. Một ví dụ khác rất lạ lùng, là một thiếu phụ sống tỉnh Kentucky bên Hoa Kỳ ra đời một người con thiếu tháng. Đứa trẻ em ấy gầy đau èo uột luôn. Lúc được tư tháng, nó bị chứng kinh phong giựt siêu nặng mang lại nỗi tía vị bác sĩ chăm nom cho nó, trong số ấy có người cha của đứa trẻ, đều lo lắng rằng nó sẽ không qua ngoài ngày hôm ấy. Người bà bầu đứa trẻ đã tuyệt vọng, bèn nhờ vào ông Cayse khám bịnh mang lại nó. Trong giấc thôi miên, ông Cayce bảo đem cho nó uống một thang thuốc Belladone và đương nhiên sau đó, đến uống một loại thuốc trừ độc. Mọi vị chưng sĩ khác hồ hết phản đối bí quyết chữa bịnh này, vị Belladone là một máy thuốc độc, nhưng người mẹ đứa trẻ không nghe và nhất định tự mình đưa thuốc ấy cho bé bà uống. Ngay lập tức tức khắc, triệu chứng kinh phong kết thúc hẳn. Sau thời điểm cho đứa trẻ em uống thêm một thang thuốc trừ độc, đứa trẻ chạng thẳng thủ công và ngủ một giấc ngon lành. Nó sẽ được cứu giúp sống và đã ngoài bịnh. TRA CỨU THẦN SỐ HỌC ONLINE
*
xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, những Năm Đỉnh Cao Cuộc Đời...
công nghệ khám phá bạn dạng thân qua những con số - Pythagoras (Pitago)

Những ví dụ trên đây, cùng với hằng trăm tỉ dụ khác, không phải là phần lớn trường hợp chữa trị khỏi bịnh bởi “đức tin”. Những trường đúng theo mà bạn bịnh được chữa khỏi cấp thời giống như những trường hợp đề cập trên chỉ là một số trong những ít. Trong toàn bộ những trường phù hợp khác thì người bịnh được chữa bệnh một phương pháp cụ thể, có khi lâu dài, và bí quyết điều trị gồm tất cả thuốc men, giải phẫu, né cữ món ăn, dùng sinh tố, chữa bởi điện, xoa bóp hay tự kỷ ám thị v.v… mọi trường hợp chữa bịnh bởi Thần Nhãn của ông Cayce đều được ghi chép giữa những hồ sơ và được giữ gìn cẩn thận. Toàn bộ có đến cha chục ngàn hồ sơ được cất giữ ở Virginia Beach, và sẵn sàng được cần sử dụng làm tư liệu cho phần nhiều ai ao ước khảo cứu sưu tầm. Phần đông hồ sơ kia gồm bao gồm tờ biên bạn dạng các cuộc khám bịnh bằng Thần Nhãn, có kê khai tháng ngày rõ ràng; phần lớn thơ thỉnh mong của bịnh nhân sinh hoạt xa hoặc của thân quyến tín đồ bịnh; đa số bức thơ giãi tỏ sự biết ơn của rất nhiều bịnh nhân được chữa trị khỏi ở khắp địa điểm trên cố kỉnh giới; phần lớn giấy minh chứng của những bác sĩ; với những bạn dạng tốc cam kết chép lại phần đa lời của ông Cayce thốt ra trong giấc mộng thôi miên. Hầu như tập hồ sơ này có thành một kho văn kiện với tài liệu béo phệ để chứng tỏ sự thiệt về hiện tượng kỳ lạ Thần Nhãn (Clairvoyance). Ông Cayce sinh năm 1877 trên Hopkinsville, tiểu bang Kentucky, Hoa Kỳ. Ông phát triển trong một mái ấm gia đình nông dân nghèo cùng thất học. Ông theo học tập trường làng cho bực đái học, và mặc dù trong thuở thiếu thời, ông đã tỏ ý mong mỏi trở phải một giáo sĩ, nhưng hoàn cảnh không có thể chấp nhận được ông liên tục theo đuổi sự học tập vấn. Đời sống sinh hoạt nông trại ko thích phù hợp với ông; ông bèn ra sống tỉnh thành, thứ 1 ông làm nhân viên phụ trách một cửa hàng bán sách, tiếp nối ông làm nhân viên một hãng sản xuất bảo hiểm. Năm ông hai mươi mốt tuổi, một việc xảy đến bất ngờ làm biến đổi trọn cuộc sống ông là ông bị tắt giờ đồng hồ nói bởi vì một hội chứng bịnh yết hầu. Những sự chạy chữa đều loại bỏ quả, và không một vị chưng sĩ nào hoàn toàn có thể chữa mang đến ông khỏi bịnh. Không thể thường xuyên hành nghề nhân viên cấp dưới bảo hiểm, ông bèn quay trở lại nhà bố mẹ ông. Ông ở kia gần một năm, không vận động gì cả và hội chứng bịnh của ông dường như không thể chạy chữa. Sau cùng, ông đưa ra quyết định theo học tập nghề chụp ảnh, vị nghề này không bắt đề xuất dùng đến giọng nói. Trong lúc ông đang cộng sự nghề chụp ảnh, một đơn vị thôi miên đạo diễn tên là Hart, đi ngang qua Hopkinsville và trình diễn tài nghệ tận nhà hí viện của thành phố. Bên thôi miên Hart khi nghe nói ông Cayse bị chứng bịnh tắt tiếng, mới đề xuất chữa bịnh mang lại ông bởi khoa thôi miên. Ông Cayce liền vui vẻ thừa nhận lời. Trong giấc thôi miên, ông Cayce tuân theo trách nhiệm của ông Hart và thủ thỉ như thường, nhưng trái lại, lúc ông giác tỉnh thì ông lại bị tắt tiếng như trước. Một trong những giấc thôi miên kế đó, công ty thôi miên bèn dẫn dụ mang lại ông nghe rằng sau khoản thời gian thức tỉnh, ông sẽ nói theo một cách khác chuyện được như thường. Phương pháp này gọi là “Ám thị thôi miên”, tuy rằng cực kỳ hiệu nghiệm và đã có lần giúp đỡ được rất nhiều người win được một vài thói quen như tật thuốc lá quá độ chẳng hạn, lại không có công dụng đối với chứng bịnh của ông Cayce. Ông Hart, vì đề xuất di chuyển hẳn sang tỉnh khác theo công tác đã sắp tới đặt, ko thể liên tiếp những cuộc phân tách của ông nữa, nhưng gồm một tín đồ tên là Layne ở và một địa phương, đã theo dõi cuộc trị bịnh mang đến ông Cayce một bí quyết thích thú. Ông Layne mới đề nghị với ông Cayce để mang lại ông ta thử chữa bệnh cuống họng của ông. Ông Cayce vì mong muốn được khỏi bịnh bằng bất cứ phương pháp khám chữa nào, tức khắc chấp nhận. Ông Layne mới nảy ra một ý tưởng sáng tạo mới, là dẫn dụ đến ông Cayce trong giấc thôi miên, hãy tự diễn đạt căn bịnh của mình. Thật kỳ lạ thay, ông Cayce tuân theo lời dẫn dụ đó và làm đúng y theo lời. Bằng một giọng nói bình thường, trong những lúc ông chịu đựng dẫn dụ sự thôi miên của ông Layne, ông Cayce mới ban đầu diễn tả trạng thái của các sợi dây thanh âm (Cordes vocales) trong cuống họng của ông. Ông nói: -A! bạn có thể nhìn thấy mẫu thể xác này! vào thời gian bình thường, nó tất yêu nói được vì những thớ giết phần bên dưới cuống họng bị liệt bại hết một phần, bởi vì một sự căng thẳng mệt mỏi thần kinh khiến nên. Hội chứng bịnh này tại sao là vì một trạng thái tâm lý gây ra và tác động đến phần thể chất. ước ao chữa hết bịnh, cần dùng giải pháp dẫn dụ để gia công vận gửi sự lưu lại thông máu huyết ở bộ phận bị đau, trong những khi người bịnh còn phía trong trạng thái vô ý thức của giấc thôi miên. Ông Layne liền dẫn dụ đến ông Cayce nghe rằng sự lưu thông máu huyết của ông vẫn tăng gia một giải pháp dồi dào ở vị trí cuống họng bị đau và bịnh trạng của ông sẽ thuyên giảm. Lần lần, phần trên của bộ ngực và cuống họng của ông Cayce thay chuyển màu sắc, và gửi từ color hồng nhạt sang red color thắm. Sau đó hai mươi phút, vẫn trong giấc mộng thôi miên, ông Cayce ho lên mấy tiếng để mang giọng với nói: -Tốt lắm, căn bịnh đang dứt. Ông hãy dẫn dụ rằng sự lưu lại thông huyết huyết đã trở lại thông thường và thể xác này hãy thức tỉnh. Ông Layne liền làm y theo lời. Ông Cayce thức thức giấc và rỉ tai như hay lần trước tiên từ trên một năm nay. Một trong những tháng sau đó, thỉnh thoảng căn bịnh ông tái phát trở lại một song lần. Các lần như thế, ông Layne lại dẫn dụ bằng thôi miên mang đến máu huyết giữ thông vị trí cuống họng, và bệnh bịnh lại dứt. Mẩu truyện của ông Cayce có lẽ đã hoàn thành với từng ấy đó, giả dụ ông Layne không bắt gặp những triển vọng sâu sát của trường hợp đặc trưng này, và tìm cách khai quật trên địa hạt thực tế. Lịch sử hào hùng của khoa thôi miên là điều quen thuộc đối với ông với ông đã từng biết đầy đủ trường hợp giống như đặt đằng sau sự điều trị của ông De Puysegur ở Pháp, ông này là vị kế nghiệp cho bác bỏ sĩ Mesmer, người đã tìm hiểu ra khoa nhân năng lượng điện học. Ông Layne nghĩ rằng trường hợp ông Cayce có thể nhận thấy xác thể của bản thân và tự thăm khám bịnh lấy, thì tự nhiên và thoải mái là ông ấy sẽ có thể nhìn thấy thể xác của rất nhiều người khác và khám bịnh mang đến họ. Ông Layne bèn thí nghiệm điều đó với chính mình ông, vày trong thời gian vừa mới đây ông đã bị chứng đau bao tử. Cuộc thể nghiệm đã thành công mỹ mãn. Vào giấc thôi miên, ông Cayce diễn tả trạng thái bên phía trong thể xác của ông Layne và ý kiến đề xuất một vài ba phép điều trị. Ông Layne lấy làm vui tươi vô hạn, sự kiểm tra của ông Cayce hoàn toàn đúng theo số đông triệu hội chứng mà chủ yếu ông đã nhận thấy và cũng đúng theo sự khán nghiệm của tương đối nhiều vị bác sĩ khác. Hơn nữa, phương pháp điều trị của ông Cayce đưa ra gồm gồm một phép nhà hàng ăn uống hạn chế, kiêng cữ, những thuốc men và số đông phép đồng chí dục trước đó chưa từng đem vận dụng theo phương pháp điều trị ấy và trong vòng ba tuần, ông nhận thấy rằng bịnh trạng của ông sẽ thuyên bớt rất nhiều. Phần đa sự kiện trên đây đã khiến cho ông Cayce lưỡng lự băn khoăn không ít. Tuy vậy ông Layne lấy làm vô thuộc phấn khởi và ra quyết định thử coi phép chữa bệnh này hoàn toàn có thể chữa ngoài bịnh cho người khác hay không? Hồi bắt đầu lên mười tuổi, ông Cayce đã bắt đầu đọc bộ Thánh gớm (Bible), và đọc đi gọi lại hằng năm từ đầu đến cuối bộ sách ấy. Ông tất cả ý nghĩ hy vọng trở buộc phải một nhà chữa bịnh để cứu giúp những bệnh nhân đau khổ, tương tự như các vị đồ đệ đấng Christ hồi xưa. Về sau, ông có ước mơ trở phải một công ty truyền giáo như vẫn nói nghỉ ngơi trên, nhưng yếu tố hoàn cảnh của ông cấm đoán phép. Với đến hiện nay thình lình ông dấn thấy cơ hội làm thầy chữa trị bịnh mang lại thiên hạ tự nhiên xuất hiện thêm đến cùng với ông. Cơ mà ông còn băn khoăn lo ngại không dám nắm lấy thời cơ ấy, bởi vì ông sợ rằng ví như trong giấc mộng thôi miên, ông lỡ nói một điều gì vô ích và nguy hiểm cho tánh mạng kẻ khác, thì sao? nhưng mà ông Layne liền đảm bảo an toàn rằng ông đừng sợ gì cả; chủ yếu ông Layne đã bao gồm hiểu biết không ít về Y học để rất có thể ngăn chận lại đông đảo phép chữa bệnh nào xét ra vô ích cho bịnh nhân. Ông Cayce liền dò la lại bộ Thánh Kinh nhằm tìm thấy một đường lối hành động. Sau cùng, ông chuộng giúp đỡ cho những người bịnh nào mong được khám chữa theo phương thức của ông, tuy thế ông nói trước một cách xong xuôi khoát rằng đó chỉ là phần lớn cuộc thí nghiệm, và ông không đòi hỏi tiền thù lao bỏ ra cả. Kế đó, ông Layne mới bắt đầu chép bởi tốc ký hầu như lời mà lại ông Cayce thốt ra trong giấc ngủ thôi miên và call đó là biên bản, giỏi phúc trình mọi cuộc “Khám bịnh bằng Thần Nhãn”. Điều quái đản nhất trong số những cuộc khám bịnh của ông Cayce, ngoài ra giờ hành nghề nhiếp ảnh, là ông đã dùng đầy đủ danh từ đúng chuẩn về khoa Sinh Lý học tập và khung hình Học, mặc dù trong thời gian thức tỉnh, ông không còn biết một điều gì về nghành nghề dịch vụ Y học tập và không thể đọc những sách về Y khoa. Điều càng quái dị hơn nữa so với ông Cayce, là hầu như bịnh nhân vị ông điều trị phần đông được thuyên sút rất nhiều. Trường hòa hợp của ông Layne không đủ tạo cho ông chịu thuyết phục bởi vì ông đến rằng chắc rằng sự tưởng tượng đã khiến cho ông Layne tưởng rằng mình khỏi bịnh. Về phần ông Cayce, việc ông đã tịch thu lại được giọng nói không thể cho là sự việc tưởng tượng, tuy vậy đó rất có thể chỉ là một sự tự nhiên tình cờ. Rất nhiều sự nghi ngờ nó vẫn luôn luôn luôn ám hình ảnh ông trong số những năm đầu khi ông new bắt tay vào bài toán khám bịnh bởi Thần Nhãn, đã lần lần giải tán trước việc kiện hiển nhiên là hồ hết bịnh nhân vị ông điều trị phần đông được ngoài bịnh, thậm chí còn đến cả các trường hợp được coi như là nan y và hết phương chạy chữa. Lần lần, quyền năng phi thường của ông Cayce đã được phao đồn khắp mọi nơi. Một ngày kia, ông được tin điện thoại cảm ứng của ông cựu điều tra Giáo dục tp Hopkinsville mời ông mang đến chữa mang lại cô đàn bà của ông ta mới lên năm tuổi, cùng đau nhỏ đã bố năm nay.

Xem thêm:

Em ấy bị bệnh cảm cúm vào khoảng thời gian hai tuổi với từ khi ấy đến nay, em bị mất trí khôn. Hồ hết vị chưng sĩ trình độ mà bố mẹ em sẽ mời mang lại khám bịnh mang đến em phần đa thúc thủ vô sách, không làm sao cứu em ngoài bịnh. Sát đây, em lại bị chứng phong giựt càng ngày càng dữ dội thêm, và một vị chưng sĩ trình độ đã tuyên bố rằng đó là 1 chứng bịnh trực thuộc về óc, cần yếu chữa nổi. Phụ huynh em vẫn tuyệt vọng, cùng đem em về nhà để ngóng ngày em buông bỏ linh hồn. Lúc đó, một người các bạn mới thủ thỉ với cha mẹ em về ông Cayce và quyền năng nhiệm mầu của ông. Khi ông Cayce nghe nói đến trường hợp của cô ấy gái nhỏ này, ông bằng lòng dịch rời đến chỗ để xét nghiệm bịnh mang lại em ấy. Vì tình hình tài chủ yếu của ông không được đầy đủ lắm, yêu cầu ông đề nghị nhận chi phí lộ tổn phí của mái ấm gia đình bịnh nhân cung cấp. Đó là lần thứ nhất mà ông nhấn một món tiền về quá trình chữa bịnh của ông để giúp đỡ kẻ khác. Ông bèn lên đường, tuy rằng với một sự băn khoăn khó suy nghĩ trong lòng. Lúc cô gái nhỏ dại được mang đến trước khía cạnh ông, ông càng cảm thấy một cách thấm thía sự mỉa mai của vai trò của ông, vì chưng ông, con của một gia đình nông dân đều đều và lần chần một chữ về y học, lại từ hào rất có thể chạy chữa cho một đứa trẻ mà các nhà chuyên môn giỏi nhất trong xứ về ngành y tế đã cần chịu bó tay không trị nổi! Ông cảm giác hơi run rẩy lúc ông nằm trên mẫu sofa trong phòng khách nhà ông Thanh tra, và ngủ mê thiếp đi. Mặc dù nhiên, trong giấc mộng thôi miên, ông ko còn băn khoăn nghi hổ thẹn về ông nữa. Ông Layne có mặt tại một bên nhằm dẫn dụ mang lại ông, cùng chép bằng tốc ký phần lớn lời ông Cayce thốt ra như thường lệ. Với cùng một sự yên tâm và tự tín cơ mà ông vẫn thường biểu hiện trong số đông cuộc khám bịnh trước đây, ông Cayce mới bước đầu diễn tả bịnh trạng của đứa trẻ. Ông cho thấy rằng trước lúc bị cảm cúm, em bé nhỏ ấy đã bị té té từ vào xe văng xuống đất, cùng vi trùng bịnh ốm đã thốt nhiên nhập vào nơi thương tích do tai nạn ngoài ý muốn gây ra; rằng điều này gây đề nghị chứng phong giựt. Ông cho biết thêm rằng một sự chữa bệnh thích nghi bởi phép nắn xương sẽ rất có thể làm giảm bớt áp lực và hỗ trợ cho em nhỏ tuổi được bình phục trở lại như thường. Chị em em bé xác nhận việc em bị ngã xe, nhưng do không thấy gồm thương tích, buộc phải bà không hề nghĩ rằng việc ngã xe pháo lại có tác động đến bịnh trạng của em bây giờ. Ông Layne bèn vận dụng cách điều trị mang đến em theo lời dặn của ông Cayce và trong tầm ba tuần, em nhỏ tuổi đã hết hội chứng phong giựt. Tình trạng trí khôn của em đã khá nhiều: em nói được tên của nhỏ búp bê, mặt hàng chơi say mê nhất của em mà lại em vẫn chơi trước khi bị bịnh; tiếp nối em hotline tên của phụ vương em và mẹ em lần đầu tiên từ các năm nay. Sau cha tháng, hai ông bà chủ nhà tuyên ba rằng cô con gái nhỏ dại của ông bà đã hoàn toàn bình phục và đang nỗ lực vớt vạt lại thời hạn đã mất một trong những năm đen tối vừa qua. đa số sự việc xẩy ra như trường vừa lòng này đã mang lại cho ông Cayce một đức tin tưởng rằng ông ko lầm mà lại đem sử dụng kĩ năng lạ lùng của ông để giúp đỡ đỡ nỗ lực gian. Tiếng tăm của ông ngày càng đồn xa. Báo giới đã khám phá ra khu vực ông ở với đã phỏng vấn ông. Kể từ thời điểm đó, hằng ngày ông phần lớn nhận được đa số cú điện thoại thông minh và rất nhiều bức năng lượng điện tín của những bịnh nhân tuyệt vọng yêu mong ông trị bịnh mang đến họ. Chủ yếu nhờ đó mà ông nhận biết rằng ông rất có thể khám bịnh xuyên thẳng qua không gian, trong khi ông ở cách xa bịnh nhân mang đến hằng mấy trăm dặm đường, miễn sao trong giấc thôi miên, fan ta nói cho ông biết tăm tiếng và add rõ ràng của bịnh nhân. Ông Cayce thường bước đầu cuộc xét nghiệm nghiệm người mắc bệnh ở xa bởi vài lời bình phẩm về khí hậu và yếu tố hoàn cảnh địa phương nơi bịnh nhân ở, với một giọng nói thủ thỉ đại khái như: -Ở đây, sáng hôm nay gió thổi mạnh quá! -Đây là Winthertur ở Thụy Sĩ. À! con sông này đẹp quá! -Cái thể xác ấy đang đi, nó đi thang máy nhằm đi xuống lầu! -À! Những cỗ áo Pyjama này đẹp mắt quá! -Ừ! mẹ đang nguyện cầu ở chống bên! v. V… phần đông sự tả cảnh đó sau này được chứng thực là đúng, lại càng giúp một minh chứng xác thực về năng khiếu Thần Nhãn của ông Cayce. Dầu rằng bịnh nhân ở bí quyết xa, hay ở gần một bên ông vào một gian phòng, thì ông cũng cần sử dụng một phương pháp giống nhau không tồn tại gì cầm đổi. Ông chỉ cần cởi giầy, lên nằm trên chóng một cách hoàn toàn dễ chịu và thoải mái và nghỉ ngơi. Ông phân biệt rằng ông rất cần phải nằm day đầu về hướng Bắc với quay chân về hướng Nam. Ngoài ra một địa điểm nằm và một chiếc gối nhằm gối đầu, ông không phải dùng một món gì khác. Phần nhiều cuộc đi khám nghiệm rất có thể diễn ra ban ngày cũng như ban đêm, cùng bóng tôi giỏi sáng số đông không có tác động gì khác nhau. Vài ba phút sau khi nằm yên chỗ, ông ngay tức thì ngủ thiếp đi. Lúc đó, ông Layne, hay là vk ông Cayce, hay bất kể một người nào khác mà lại ông tin yêu và phó thác trách nhiệm này, bắt đầu đưa ra cho ông rất nhiều lời dẫn dụ yêu thích nghi. Câu dẫn dụ thông thường là: -Bây giờ, ông đang thấy trước khía cạnh ông ( tên họ tín đồ bịnh), sống tại ( địa chỉ cửa hàng tên đường, thành phố, xứ…) Ông vẫn khám nghiệm người ấy một cách để ý và cẩn thận, với ông đang nói mang đến tôi biết bịnh trạng cùng lý do của bệnh bịnh là như thế nào. Ông cũng biến thành nói giải pháp điều trị ra làm sao để chữa bịnh cho cái thể xác fan ấy được thuyên giảm. Với ông đã đáp lại những thắc mắc của tôi gửi ra. Vài phút sau, ông Cayce bắt đầu nói, với ông Layne hoặc cô thư ký Gladys Davis chép bởi tốc cam kết những tiếng nói của ông Cayce. Sau đó, bản chép tốc cam kết được đem đánh máy lại rõ ràng. Trong đa số trường hợp, một bổn sao được đưa cho những người bịnh hoặc thân nhân của y, hoặc bạn đỡ đầu hay vị chưng sĩ của đương sự, còn một bổn sao bằng giấy màu kim cương thì được duy trì trong làm hồ sơ của bịnh nhân. Lời đồn đãi truyền khẩu và những bài xích tường thuật trên mặt báo chí về năng khiếu Thần Nhãn của ông Cayce ko bao lâu đã lôi cuốn sự chú ý của phần lớn tay con buôn có óc trục lợi. Một nhà buôn lớn về ngành bông vải ý kiến đề xuất trả mang đến ông Cayce mỗi ngày một trăm đô la thường xuyên trong hai tuần để nhờ ông “xem” giùm giá thị trường bông vải hằng ngày. Mặc dầu lúc ấy ông đang cần dùng tiền, mà lại ông bèn trường đoản cú chối. Có những người khác mong muốn nhờ ông chỉ giùm phần đa chỗ chôn vết kho tàng, hoặc chỉ con con ngữa nào về duy nhất để tấn công trúng giải cá ngựa chiến trong ngôi trường đua. Có nhiều lần, ông Cayce đã chịu nghe theo lời dương gian thỉnh ước và demo làm hầu hết chuyện kể trên để rút tay nghề và cũng để xem tác dụng ra sao. Các lần ông đã thành công xuất sắc và nói đúng kết quả của đầy đủ cuộc đua cá ngựa; nhưng các lần ông đã và đang nói sai! Và đầy đủ lần như thế, sau khi thức thức giấc ông cảm thấy mệt mỏi, bực dọc và bất mãn về mình! có một lần, người ta thuyết phục được ông hãy thử thời vận và sử dụng Thần Nhãn để tò mò các mỏ dầu hỏa sống tiểu bang Texas, mà lại ông không thu được công dụng gì đáng kể và đã hoàn toàn thất bại! cuối cùng ông nhận ra rằng ông chỉ có thể sử dụng năng khiếu sở trường thần thông của chính bản thân mình một bí quyết hữu hiệu và chắc chắn là vào mục tiêu chữa bịnh cho nhân loại, còn chỉ vì mục tiêu duy nhất đó mà thôi, chớ không khi nào nên dùng Thần Nhãn để giúp cho ai, hay cho chính bản thân mình và tìm tiền sinh lợi! Chí tới những sự quảng cáo ồ ạt để mong danh, ông đều thờ ơ không niềm nở đến. Năm 1922, ông Giám Đốc tờ báo Denver Post nghe nói tới ông Cayce và mời ông mang lại Denver. Sau khi đã dự kiến một trong những buổi khám bịnh có tác dụng hiển nhiên, ông ta liền ý kiến đề xuất với ông Cayce một bài toán sau đây, ông ta đang trả cho ông Cayce hàng ngày một nghìn dollars, và tự đảm nhận lấy công việc tổ chức đông đảo cuộc biểu lộ lưu đụng trong xứ, trường hợp ông Cayce bởi lòng thay tên họ với khoác lấy một cái tên Ấn Độ, ăn diện và bịt khăn theo lối Đông Phương, với khám bịnh bằng giấc thôi miên sau một tờ màn đậy khuất để tránh đa số cặp đôi mắt tò mò. Cơ mà ông Cayce tàn khốc từ chối. Ông David Kahn, Giám Đốc công ty Vô tuyến Truyền Hình sinh sống Brunswich, và là chúng ta cũ của ông Cayce, một trong những cuộc thủ thỉ riêng tư, vẫn quảng cáo về ciệc làm cho của ông Cayce trong số giới đồng đội và các giới sale thương mãi; dẫu vậy khi ông ý kiến đề xuất mở một lịch trình quảng cáo đại quy mô về công việc của ông Cayce bên trên đài vô tuyến truyền hình, thì ông Cayce liền không đồng ý một phương pháp quyết liệt. Trong cuộc đời của ông, ông không lúc nào chấp thuận đến ai làm bất cứ một sự truyền bá nào về sự việc khám bịnh hay về đông đảo cuộc diễn thuyết công cộng của ông. Trong những cuộc đàm thoại với những người không theo luồng thông tin có sẵn ông nhiều, ông không bao giờ nói về năng khiếu đặc biệt quan trọng của mình, nếu tín đồ ta ko hỏi ông về vấn đề đó. Có khá nhiều người ở cùng một tỉnh nhưng không hề biết gì về ông, bên cạnh đó việc ông có tác dụng nghề nhiếp ảnh. Ông sống với một lòng tin tưởng chắc chắn rằng rằng ông chỉ là một trong khí cụ sẽ giúp đỡ đỡ và đem đến sức khỏe mạnh cho phần đa kẻ ốm gian khổ sở, với ông không bao giờ nên tạo nên thiên hạ để ý đến mình. Trong những năm đầu, ông Cayce vẫn tiếp tục hành nghề nhiếp ảnh, và luôn luôn luôn lắc đầu không dấn tiền thù lao về hầu hết cuộc đi khám bịnh của ông. Về sau, khi số tín đồ bịnh mang đến nhờ ông chạy chữa ngày càng đông, khiến cho ông cần thiết nào thường xuyên hành nghề nhiếp ảnh được nữa, ông mới có vì sao để thừa nhận tiền thù lao vì chưng ông còn phải đùm bọc và nuôi chăm sóc gia đình. Tuy thế, so với những tín đồ nghèo không đủ sức trả tiền, ông vẫn xét nghiệm bịnh giùm không mang tiền. Không lúc nào ông Cayce yên cầu hoặc buộc phải bịnh nhân bắt buộc trả chi phí thù lao. Các bổn sao những thơ từ của ông hiện nay còn được cất giữ trong những tập hồ sơ ở Virginia Beach, chỗ ông cho trú ngụ từ thời điểm năm 1927, là những vật chứng hùng biện mang lại lòng hy sinh, vô kỷ của ông. Mặc dù trong các bức văn thư ấy có nhiều sự thiếu hụt sót về văn phạm, biện pháp chấm câu và bí quyết hành văn, tuy thế nó thể hiện một cách chuyên sâu lòng muốn muốn hỗ trợ và làm giảm sút những nỗi buồn bã của nhân loại. Giữa những năm thứ nhất đó, ông Cayce luôn luôn bị dày vò bởi sự hoài nghi. Có đôi khi, trong số những cuộc đi khám bịnh, ông Cayce vẫn im thinh không nói gì trong giấc ngủ thôi miên. Có lẽ trong phần đông lúc đó, năng khiếu sở trường Thần Nhãn của ông bị tác động bởi tình trạng sức khỏe hoặc trạng thái không an tâm của trọng tâm hồn. Mặc dầu lúc thường, ông là 1 người êm ả và hiền khô lành, nhưng lại ông có thời điểm nóng giận thình lình; cùng ông thường sẽ có sự run sợ về tiền bạc. Một trọng điểm trạng như thế lẽ tất nhiên là làm tê liệt mất năng khiếu của ông. Trong những trường hợp thăm khám bịnh mà không có kết quả, người ta yêu cầu đình lại một thời gian khác để đợi chờ cho tình trạng sức mạnh và tâm lý của ông được hồi phục trở lại, khi đó cuộc xét nghiệm bịnh sẽn mang lại tác dụng mong muốn. Cơ mà ông Cayce cũng trở nên xúc động một cách nâng cao nếu tất cả bịnh nhân nào tỏ vẻ bất mãn vày cuộc đi khám bịnh không nói đúng theo bịnh trạng của họ, hoặc sự khám chữa không có kết quả như họ mong muốn muốn. Giữa những trường phù hợp đó, ông Cayce xin lỗi một phương pháp rất khiêm tốn một trong những bức thơ dài, và lý giải rằng ông không hề tự hào là Thần Y có thể chữa khỏi bá bịnh; rằng có 1 phần chi tiết cơ mà ông không theo thông tin được biết rõ, điều này khiến cho những cuộc thăm khám bịnh của ông trở đề xuất kém hiệu lực thực thi hiện hành và bất toàn; và nhiều khi ông không thấy được được rõ ràng mọi sự, cũng giống như một chiếc máy thu thanh vô tuyến, nghe khi mờ lúc tỏ, chứ không phải lúc nào cũng chạy một phương pháp đều đặn, trả toàn. Và trong thơ, ông kết luận: -Mục đích tuyệt nhất của công ty chúng tôi là trợ giúp ông. Nếu tôi sẽ thất bại, thì tôi xin vui lòng trả chi phí lại mang lại ông. Ông gửi hẳn nhiên trong thơ một ngân phiếu trả nguyên số tiền nhưng ông đã nhận được lại đến vị thân chủ. Thỉnh thoảng, sau khá nhiều tháng, chính những người dân thân công ty đó quay trở lại cho ông hay rằng một cuộc khám bịnh riêng trong tương lai đã xác thực những gì ông đã nói từ lúc đầu, mà họ đã nghi vấn là không đúng như bịnh trạng của họ. Cũng đều có đôi lúc ông Cayce nhận biết rằng mọi bịnh nhân đã than thở về sự chữa bịnh ko lành, đang tỏ ra cẩu thả không chịu áp dụng đúng theo cách điều trị của ông gửi ra, chẳng hạn như họ quên ẩm thực ăn uống kiêng cữ, hoặc không chịu uống thuốc, hoặc xao lãng về phần kỷ luật tinh thần mà ông đã cần họ cần noi theo. Dầu sao ông cũng biết rằng những cuộc khám bịnh của ông không hẳn là bá vạc bá trúng. Tuy nhiên với thời gian qua, đều cuộc xét nghiệm bịnh của ông càng ngày càng trở nên cụ thể và đúng đắn hơn trước, vì tay nghề đã giúp cho ông biết phương pháp sử dụng năng khiếu của ông một giải pháp hữu hiệu hơn. Hồ hết sự thất bại hoặc sai biệt xảy ra một đôi khi, đã làm được bù đắp vì chưng những sự chữa lành bịnh một bí quyết mầu nhiệm. Một vị linh mục Thiên Chúa Giáo tín đồ Gia Nã Đại sẽ được chữa khỏi bịnh cồn kinh; một người học trò ngôi trường tỉnh ngơi nghỉ Dayton thuộc đái bang Ohio đã được trị khỏi bịnh đau khớp xương; ngơi nghỉ New york, một viên nha y sẽ được chữa khỏi trong nhị tuần bệnh bịnh nhức đầu kinh niên đã các năm; một thiếu hụt niên ngơi nghỉ Philadelphia mắc hội chứng bịnh đau mắt gồm cườm, là một trong chứng bịnh được xem như là nan y, đã có được bình phục lúc 1 vị bác bỏ sĩ chữa đến y theo lời thông tư của ông Cayce. Chủ yếu những trường hợp trị khỏi bịnh đề cập trên đã xảy ra tương đối nhiều lần, tạo nên ông Cayce bình nhật vốn là một trong người khiêm tốn, vị dự, và cẩn trọng rất mực, phải tin cẩn nơi cái năng khiếu của ông, dù rằng thỉnh thoảng vẫn có những sự khó khăn và một vài ba sự không đúng biệt nhỏ nhặt không đáng kể; với ông rất có thể tin rằng kia là một chiếc thiên tư đặc biệt của trời phú cho. Năm 1942, do những báo chí đua nhau nói về thân cố và sự nghiệp của ông Cayce, tăm tiếng của ông sẽ vang dội khắp địa điểm ở Hoa Kỳ. Kết quả là hằng triệu thư từ của người trong xứ nghỉ ngơi khắp tứ phương phần lớn được gởi đến nhờ ông chữa trị bịnh, trong những đó có nhiều trường hợp siêu đau yêu mến và khôn cùng khẩn cấp. Ông Cayce không khi nào từ chối việc chạy chữa cho một bịnh nhân nào với không khi nào ruồng bỏ một ai, đành buộc phải định ngày đi khám bịnh mang lại từng người, và có bạn ông nên hẹn trước mang lại mười tám tháng mới đến phiên xét nghiệm bịnh mang đến y. Thay bởi vì chỉ đi khám bịnh nhì hay tía lần trong mỗi ngày, bao gồm khi ông đã khám bịnh đến tám lần, mau chóng mai tư lần và bốn lần vào buổi chiều. Thao tác trong giấc ngủ, có vẻ dường như là một các bước thoải mái vơi nhàng, cơ mà sự thật, ông Cayce sẽ phung phí không hề ít sinh lực với sự căng thẳng gây ra bởi sự thao tác làm việc quá sức đó đã ảnh hưởng đến sức mạnh của ông: Ông từ bỏ trần vào trong ngày 3 tháng giêng năm 1945, tận hưởng thọ 67 tuổi. Cuộc đời của ông Edgar Cayce đã chấm dứt, dẫu vậy tiếng tăm của ông không bao giờ mất. Nếu như một bạn trở phải bất tử với lưu danh thiên cổ do những công trình phụng sự quả đât thì tín đồ ta có thể nói rằng rằng ông Cayce vẫn trở buộc phải bất tử với thời gian vậy. ------------